Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tài nguyên dạy học

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Lê Thị Liên)

    Ảnh ngẫu nhiên

    270.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Chuc_mung_2011.swf Be_choi_trung_thu_3.swf CT_GL_TH.swf Van_mieu.swf Mua_he.jpg Dauchanphiatruoc.swf Vienglangbac.swf 881933_145402925635986_106899063_o.jpg 83C.swf EmoiHN_PHO.swf 1422013.jpg 4denlong1.swf Lichmungnammoits4.swf HappyNewYear_2013.swf ClockqualacLienXM.swf BannerLeLienXM1.swf 20_11_2012.swf

    TD


    Tra theo từ điển:



    Về Trang Chủ

    Chào mừng quý vị đến với Website của Lê Thị Liên.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Thơ về người thầy

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Thị Liên (trang riêng)
    Ngày gửi: 20h:43' 09-05-2009
    Dung lượng: 4.8 KB
    Số lượt tải: 3
    Số lượt thích: 0 người
    Mười Thương (Ngày nay) Một thương cái miệng có duyên Khi vui em hót, luyên thuyên tầm phà Tánh em vốn dĩ thật thà Chuyện nhà đem kể cho ba xóm làng Hai thương em rất đảm đang Việc làng việc nước em “mần” hết ga Việc nhà em chẳng thiết tha Chỉ làm chiếu lệ qua loa rồi chuồn Ba thương đôi mắt lá răm Đôi mày lá liễu,con tằm rất duyền Mổi khi thấy có đồng tiền Mắt em dị ứng liên miên chớp hoài Bốn thương em rất đại tài Lương chồng đếm kỹ, không sai một hào Cà phê, thuốc lá phì phào Tiền đưa em cứ đổ vào “si nô” (casino) Năm thương em biết căn cơ Hàng sale em chẳng thơ ơ tí nào Áo quần giầy dép cả sào Nhiều quá chắng biết cái nào của anh Sáu thương tứ đức, tam tòng Theo anh em quyết lo chồng, lo con. Cơm trưa thì sẵn cá lon Đến buổi cơm tối em “phôn” (phone) nhà hàng Bẩy thương thuỳ mị dịu dàng Giận anh em chẳng nói quàng nói xiên Cũng không than khóc như điên Chỉ quăng chén dĩa, anh liền “tẩu” nhanh Tám thương em tính toán lanh "Sê Vinh” (saving) đã có em canh từng đồng Rút ra khỏang tám ngàn đồng Em đi sửa mũi, vú, mông, lông mày Chín thương ăn nói thật hay Tiếng Việt đã ngọng lại xài tiếng Tây Mỹ đen cộng với Mỹ lai Trộn hai ba thứ vẫn lai tiếng bồi Mười thương hai đứa xứng đôi Vô tâm đoản tính em tôi nhất nhì. Còn anh “bốn khóai” (tứ khoái) rất chì Mã không tầm mã, còn thì tìm ai? Thôi thôi đừng nói giông dài Em ơi! Sửa soạn ngày mai theo chồng Bàn thờ anh đã sửa xong Vuông ba tấc rộng vừa mông em ngồi….
    Tác giả : Vô Danh
    Dấu Xưa Con trở về giở lại hành trang kỷ niệm Thấy lũng mỡnh hổ thẹn biết bao Đó mấy lần mựa lỏ gọi lao xao Con mói bước vẫn chưa lần tỡm lại Những "dấu xưa" một thời thơ dại Những hồn nhiờn như lỏ giao mựa... Con - ba mươi và cuộc sống tranh đua Thốm nớu được thời gian con mười bảy... Thầy cũn nhớ bao bài thơ đó viết Cho mỗi lần một thế hệ đi qua Bao tõm huyết một đời chẳng phụi pha Bao bụi phấn đó nhuốm màu mỏi túc Ba năm ấy chỉ đong bằng một khắc Xoố bàn tay khẽ chạm - kỷ niệm rơi...


    Lời Của Thầy Rồi cỏc em một ngày sẽ lớn Sẽ bay xa đến tận cựng trời Cú bao giờ nhớ lại cỏc em ơi Mỏi trường xưa một thời em đó sống Nơi đó đưa em lờn tầm cao ước vọng Vị ngọt đầu đời búng mỏt ca dao Thuở học về cỏi nắng xụn xao Lũng thơm nguyờn như mựi mực mới Dẫu biết rằng những thỏng ngày sắp tới Thầy trũ mỡnh cũng cú lỳc chia xa Sao lũng thầy canh cỏnh nỗi thiết tha Muốn gởi cỏc em thờm đụi điều nhắn nhủ Một lời khuyờn biết thế nào cho đủ Cỏc em mang theo mỗi bước hành trỡnh Cỏc em lỳc nào cũng nhớ đừng quờn: Sống cho xứng với lương tõm phẩm giỏ... Rồi cỏc em mỗi người đi mỗi ngả Chim tung trời bay bổng cỏnh thanh niờn Ở nơi đõu: rừng sõu, biờn giới khắp ba miền Ở nơi đõu cú thầy luụn thương nhớ (Tạ Nghi Lễ)

    Thầy Và Chuyến Đũ Xưa Lặng xuụi năm thỏng ờm trụi Con đũ kể chuyện một thời rất xưa Rằng người chốo chống đún đưa Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều Bay lờn tựa những cỏnh diều Khỏch ngày xưa đú ớt nhiều lóng quờn Rời xa bến nước quờn tờn Giờ sụng vắng lặng buồn tờnh tiếng cười Giọt sương rơi mặn bờn đời Túc thầy bạc trắng giữa trời chiều đụng Mắt thầy mũn mỏi xa trụng Cõy bơ vơ đứng giữa dũng thời gian... (Nguyễn Quốc Đạt)
    Người Lỏi Đũ Trờn Dũng Đời Một dũng đời - một dũng sụng Mấy ai là kẻ đứng trụng bến bờ Muốn qua sụng phải cú đũ Đường đời muụn bước phải nhờ người đưa... Thỏng năm dầu dói nắng mưa Con đũ trớ thức thầy đưa bao người Qua sụng gửi lại nụ cười Tỡnh yờu con gửi lại người cha thương Con đũ mộc - mỏi đầu sương Theo con đi khắp muụn phương mai này Khỳc sụng ấy vẫn ngày ngày Thầy đưa những chuyến đũ đầy qua sụng... (Hương Thảo Nguyờn)

    Nghe thầy đọc thơ Trần Đăng Khoa
     
    Gửi ý kiến

    ↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng RAR và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT  ↓