Chào mừng quý vị đến với Website của Lê Thị Liên.
Cu ... và ....Cụ


Cũng khởi đầu Cờ (C) đứng cạnh U
Sao cho rằng CỤ lớn hơn CU ?
Râu ria rậm rạp CU như CỤ. Da dẻ nhăn nheo CỤ giống CU.
Chớ cậy ngày nay lên mặt CỤ, Mà quên thuở nọ vốn thằng CU.
Lạ gì CU nặng CU thành CỤ
CỤ chẳng … nặng thì CỤ hóa CU.

Thế sự đảo huyền chuyện CỤ, CU.
Lộn sòng “Thằng CỤ” với “Ông CU”
CU “Quân tử kiếm” là “CU CỤ”
CỤ “Lão hoàn đồng” ấy “CỤ CU”.
Ra chốn đình trung ưng gọi CỤ
Giữa vòng hương phấn muốn là CU.
Giai nhân có hỏi CU hay CỤ?
“Ngũ thập niên tiền … CỤ vốn CU”.
Năm nay tuổi tớ sáu mươi tư.
Rằng CỤ rằng CU tớ cũng ừ!
Với bọn nhóc tì, ừ! Lão: CỤ
Cùng hàng tiến bối, dạ! Con: CU
Nhân sinh ảo ảnh, đời là mộng.
Thế sự vô thường, khôn giả ngu.
Thành bại nhục vinh, mây khói cả.
CỤ hay CU há khác nhau Ư!
Sưu Tầm
(Ai có bài nào hay xin mời đưa lên)
Trần Quốc Thường @ 15:14 10/12/2010
Số lượt xem: 633
- Danh hiệu của cô, nỗi khổ của trò (28/11/10)
- Khổ vì chuẩn kiến thức! (29/10/10)
- Uống cà phê và suy nghĩ về cuộc đời ... (09/09/10)
- Nghệ thuật... cãi nhau của vợ chồng (13/07/10)
- GIÁ TRỊ SỐNG (09/07/10)

Các ý kiến mới nhất