Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tài nguyên dạy học

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Lê Thị Liên)

    Ảnh ngẫu nhiên

    270.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Chuc_mung_2011.swf Be_choi_trung_thu_3.swf CT_GL_TH.swf Van_mieu.swf Mua_he.jpg Dauchanphiatruoc.swf Vienglangbac.swf 881933_145402925635986_106899063_o.jpg 83C.swf EmoiHN_PHO.swf 1422013.jpg 4denlong1.swf Lichmungnammoits4.swf HappyNewYear_2013.swf ClockqualacLienXM.swf BannerLeLienXM1.swf 20_11_2012.swf Thiep_cam_on_2_.swf

    TD


    Tra theo từ điển:



    Về Trang Chủ

    Chào mừng quý vị đến với Website của Lê Thị Liên.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Văn học và cuộc sống (Bài viết) > Truyện >

    thơ cho nông dân

    Thơ cho nông dân

                                       Tăng Thế Phiệt

    Cánh đồng bị treo cổ

    Tôi đứng sững trước cánh đồng bị treo cổ

    Bởi bút phê lạnh băng đá

    Hết rồi màu mỡ xanh tươi

    Nền văn minh lúa nước quê tôi.

    Cánh đồng nằm lịm trong tức tưởi

    Mặt tả tơi cơn bão thị trường

    Chỉ còn ánh trăng dịu nhẹ

    Đắp tấm khăn vàng lên vết thương.

    Nghe xa xăm từ phía hồn thiêng        

    Cảm thương câu hát cũ

    Trâu ta ăn cỏ đồng ta…

    Con cò bay lả bay la…

    Cánh đồng chết không hoài thai lúa nữa

    Trâu và người dắt díu về đâu ?

     

    Được nói lời trước khi bị giết

    Cánh đồng đã lặng rất lâu

    Nước mắt đỏ sông Hồng

    Bạc phếch Cửu long

    Xin đừng bán em

    Đừng đem thế chấp

    Nước mắt nuôi người mở đất      

    Máu khô xương mục rẻo rừng        

    Sao bán dễ dàng- em đẹp hơn tranh .

    Giá bao nhiêu mỗi hạt hồng cầu châu thổ?                                

     

    Mi chớ nhiều lời than thở

    Lệnh bài được ném ra.

     

    Đêm mông lung quê nhà

    Đứng lặng trước cánh đồng bị treo cổ

    Từ trong ca dao bàn tay mềm của gió

    Vuốt mắt cho cánh đồng bi thương

    Và ánh trăng,ánh trăng dịu nhẹ

    Phủ tấm khăn vàng lên vết thương.

    Đau đớn vạn vì sao rơi lệ

    Buồn ni,cảm nhận ở bên đường.

     

    Hai cô bạn cùng làng

    Dúi vào tay bạn khoản tiền

    Cầm đi tớ biết mẹ hiền bạn đau

    Bỏ quê lên phố cùng nhau

    Lao đao thợ dệt, hanh hao thợ đời…

    Đừng chê bạc bẩn, tiền hôi

    Bia ôm thì cũng là người mới ôm.

    Biết đâu nhân thế vuông tròn

    Cảm ơn bạn lắm, nhưng tiền thì không

    Ngõ vòng mệt trí mỏi lòng

    Tớ tìm phương khác đục trong rõ ràng.

    Rưng rưng có chút bẽ bàng

    Hai người con gái một làng…lạc nhau.

     

    Người tha hương

    Lưng cong như dấu hỏi

    Ngồi bệt bên vệ đường

    Mắt sâu màu mệt mỏi

    Một bà già tha hương.

     

    Xoay trên tay củ khoai

    Ngón gầy như chân kiến

    Chán rồi việc khiếu kiện

    Bà lê bước về quê.

     

    Nhưng quê không còn ruộng

    Biết làm chi bây giờ

    Lang thang bán vé số

    Đôi khi bà lơ ngơ.

     

    Mê mê bà kể chuyện

    Cổ tích đồng lúa vàng

    Người ta phù phép mất

    Thành dăm ba sân gôn.

     

    Mất bóng anh thợ cày

    Mất dáng cô thợ cấy

    Cả lũ trẻ chăn trâu

    Đã về đâu, đi đâu?...

     

    Về đâu, bà không biết

    Đi đâu, bà không hay

    Cũng như không ai biết

    Bà từ đâu tới đây.

     

    Lũ trẻ bán vé số

    Nghe cổ tích của bà

    Cầu mong bọn phù thủy

    Trời sẽ đánh không tha.

     

    Bà chắp tay, mô Phật

    Đừng nói thế các con

    Rồi đi tìm cõi lặng

    Trong sôi động Sài gòn. 

     

    Tre xanh và Bạch đàn

    Nghìn năm đậm nét trong tranh

    Ca dao cổ tích Tre xanh ngút ngàn

    Mười năm đỏ bạc đen vàng

    Xanh Tre phải chiụ Bạch đàn sống chen.

    Thương Tre cứng cáp dẻo bền

    Mất đất nhẫn nhịn Bạch lên trắng trời.

    Hồn quê tiếng sáo chơi vơi

    Ai hay Đàn bạch dám chơi Tre ngà.

     

    Ông chủ nhiệm làng tôi

    “Ta đi khai phá rừng hoang”…

    Ông Tân chủ nhiệm xung phong

    Bác Viên Đảng viên xung phong

    Ông Biên chú Ngãi cháu Tùng

    Và nhiều cô bác nữa

    Tình nguyện đi theo

    Khai phá miền đất mới.

    Sáng tiễn đưa đường làng như trẩy hội

    Cây gạo bên đình phấp phới cờ bay

    Rừng hoang thêm mấy chòm bản mới

    Chốn quê bà con thêm ruộng cấy cày.

    Bao năm vật đổi sao dời

    Dân làng vẫn nhắc những người thân sơ

    Chợ chiều chổi đót măng khô

    Nứa tre gợi bóng người giờ đã xa

    Vì mình họ cũng vì ta

    Người già lá rụng cỏ hoa héo dần

    Còn ai trên nẻo đường trần

    Còn ai nhớ chuyện di dân một thời …

     

    Ông Tân chủ nhiệm

    Bác Biên, ông Viên

    Cháu Tùng, chú Ngãi

    Gương mặt khuất dần trong dĩ vãng xa xôi …

    Bao giọt máu của làng tôi

    Rừng xanh mất hút bóng người còn đâu.   

               

    Con sông rưng rưng

    Con kênh xanh xanh mái chèo đưa nhanh

    Bài hát xưa bâng khuâng

    Sóng

    Ai đó đầm mình tắm trong kỉ niệm

    Áo bà ba lúng liếng mắt răm. 

    Có hai người đi xe ” hộp” về thăm

    Bạn xưa

    Trở lại đồng tâm

    Hương cá nướng thơm lừng mặt sóng

    Men rượu nồng chếnh choáng dòng sông.

    Đã từng

    Ba người ba xứ

    Chụm thành một tổ liệt oanh

    Làm quan

    Hai người lên phố

    Ly cụng ly chứa chan tình.

    Nhắc nhiều chuyện chiến tranh

    Ít nói đời nay phân biệt ...

    Nằm trên cỏ ngắm sao trời thao thiết

    Mơ ngày mai, cùng ôm siết vai nhau.

    Năm năm ,

    Sau cuộc về thăm ấy

    Bên sông

    Nhà máy mọc lên

    Ôi con sông như dòng đời cuộn chảy

    Nước thải nghẹn dòng ngộp thở đêm đêm.

     

    Và tôi thấy 

    Cả ba người bạn ấy

    Lại chạm ly trong một nhà  hàng

    Có một người vỗ bàn đứng dậy

    Dáng hao gầy con sông rưng rưng.

     

    Hồn đất

     

    Rổ khoai nứt nở thơm hồn đất

    Đĩa  cà thâm mặn nỗi biển dâu

    Hỏi bạn học còn ai trăng gió hỡi

    Nước chè xanh một đọi uống cùng nhau.

     

    Mười tám tuổi tôi bỗng thành đội trưởng

    Chỉ dưới quyền ông chủ nhiệm thôi

    Từ con nít đến lão nông đầu bạc

    Nghe lệnh tôi răm rắp tuân lời .

     

    Quê tôi những ngày đầu cách mạng

    Hai mẫu nguy cơ địa chủ rồi

    Giờ mình tôi quản cả ngàn mẫu ruộng

    Có kinh hoàng không bạn học ơi !

     

    Khoai cứ nứt nở thơm hồn đất

    Bóc trên tay lịch sử xóm làng

    Bạn học mười phương giờ đâu cả

    Có cùng ta đứng dậy dưới mưa chan…

     

    Ta làm dân chẳng thích làm quan

    Yêu cây lúa củ khoai từ thuở ấy

    Tiếng súng nổ chân trời lửa cháy

    Ông quan làng lại khoác áo nhà binh .

     

    Tạm biệt núi Hồng dòng sông Lam xanh

    Tôi đi khắp chân trời góc bể

    Đêm nay ngồi dưới ánh trăng thanh

    Lại nhớ nước chè xanh, vị khoai bùi xứ Nghệ

       Trận chiến mới

    Hai trăm ngàn nữ nông dân Việt Nam

    Áo dài đổ bộ đảo Đài Loan

    Mang theo vũ khí hương con gái

    Chiến tranh lan nhanh tận nước Hàn.

    Trận đấu không nhiều khai tử

    Thắng thua nửa khóc nửa cười

    Xóm Cồn có nhà thay tôn mới

    Ai hỏi thăm, mắt mẹ nghẹn lời...

     

    Bài ca đồng chó ngáp

    Đồng ấy xưa chó ngáp

    Ngun ngút lác cùng năn

    Bom đạn gầm sấm chớp

    Muỗi đỉa gieo kinh hoàng.

    Đồng ấy xưa sình lầy

    Mùa cạn bùn sụp gối

    Mùa lụt bèo trèo cây

    Căn cứ địa kháng chiến

    Thân trai vùi nơi đây…

    Có người lính sống sót

    Dắt theo con gái cưng

    Cùng 16 chiến sỹ

    Gác súng trở về bưng…

    Trải bao năm lặn lội

    Năn lác thành lúa vàng

    Đỉa rắn thành tôm cá

    Dân muốn thờ Thần làng.

    Nhưng sự đời biến đổi

    Mơ ước gửi lênTrời

    Người xưa thân về đất

    Hồn thiêng bay chơi vơi…

    Con gái nay đã già

    Từng thanh thản theo cha

    Ôi đứa con không nhà

    Chim sáo nhỏ ngày xưa.

    Vệc thiện,không tiếc nuối

    Dòng đời tuôn chảy mãi

    Sông Hậu rùng rùng trôi

    Nắng quái xiên cuối trời…

    Ai bơi trên cánh đồng

    Lúa thơm thơm lạ lùng

    Đốt nén hương cúi lạy

    Thiêng chi? Tàn cháy cong .

     

    Tướng công

         

    Dưới thời triều Nguyễn sắc phong

    Tướng công là bậc anh hùng từ đâu

    Về hưu tước vạn hộ hầu

    Ruộng vườn đại bác phóng lao một tầm

    Cháu con tín nghĩa xa gần

    Gọi là trang trại bạt ngàn cao su…

    Cà phê,ruộng lúa mịt mù

    Về trời sắp đến bất ngờ ông lo

    ...gấp gấp sửa luật công, tư…

    Nếu không ai giữ ruộng bờ cho ta?

    Ông  vừa nhập viện vừa mơ

    Sửa mau điều luật “ta xưa” tán đồng.

     

    Mộ kết

             

    Giáo sư lưu loát tiếng Tây

    Cha xưa tơi áo đi cày ruộng cao

    Ông nội kết mả Tả Ao

    Nên cháu phát lớn nhảy vào hàng quan .

    Có ăn ắt phải hăng làm

    Ông thảo một tập đoản văn rụng hồn

    Làm sao cứ phải hạn vườn

    Tích đất,dồn ruông cho “dân” làm giàu…

    Trăm ngàn mẫu,thấm gì đâu

    Không tin sang Mỹ,sang Âu mà nhìn..

    Một ngày quan nhận hung tin

    Về thăm mộ phát không tìm thấy đâu

    Thì ra có một “dân”  giàu

    Đã mua ngàn mẫu chuyển đâu mất rồi…

    Ông tìm “thằng chủ” hỏi coi

    Đứa nào ác thế lòng trời không buông.

    Bất ngờ di động reo chuông

    Thưa anh “thằng đó” cùng phường với anh.                                                                                                                                                                                                                                   


    Nhắn tin cho tác giả
    Tăng Thế Phiệt @ 10:53 19/06/2012
    Số lượt xem: 1602
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến